← Back to Music
Lệ Tan Trong Mưa artwork

Lệ Tan Trong Mưa

Trường Leo

Chỉ còn đây giấc mơ vụn tàn theo khói sầu

0:000:45

Listen to preview

45s preview

Listen on

Lyrics

Phố xa mờ, giọt sương còn vương gót chân ai,
Ánh trăng gầy, rơi nghiêng vào đôi mắt u hoài.
Tiếng mưa rơi, chạm khẽ vào tim vỡ nửa phai,
Giữa nhân gian, anh như người say trong đắng cay.

La... la... la... la...  mưa khẽ ru tình,
La... la... la... la... ai nhớ, ai quên hình.

Bóng em về, tựa như làn hương thoáng qua mau,
Giữa đêm dài, hồn anh còn lưu dấu nghìn sau.
Áo em bay, phai theo thời gian tựa chiêm bao,
Chỉ còn đây, giấc mơ vụn tan trong khói sầu.

À... ha... à... ha... đêm đưa hồn trôi,
À... ha... à... ha... lệ tan trên môi.

Người đi, mưa giăng lối về,
Đường xưa, ai còn nhớ ai thề?
Lời yêu xưa phai theo gió mây,
Chỉ còn ta ôm nỗi đắm say.

Giữa nhân gian, tình như khói bay,
Vỡ trong tim — chẳng ai hay.
Dẫu trăm năm, lệ rơi ngàn ngày,
Vẫn mong một lần — người ngoảnh lại đây.

Ánh dương tàn, phủ lên bờ mi giấc cô liêu,
Tóc ai mềm, vương trên làn sương trắng hiu hiu.
Giữa canh tàn, lòng ta còn nghe tiếng tiêu điều,
Một vì sao, rơi trong đêm, hóa giấc phiêu diêu.

La... la... la... la... khói bay ngang trời,
La... la... la... la... thương ai xa vời.

Tháng năm mờ, giọt mưa còn in bóng trăng xưa,
Lá rơi đầy, mà tim người chưa hết tương tư.
Gió mang đi, câu thề đầu môi chẳng còn dư,
Chỉ còn đây, tiếng mưa hòa trong giấc mộng hư.

Người ơi, đừng khóc chi thêm.
Tan trong mưa — tình như khói mỏng lênh đênh.

Người đi, mưa giăng lối về,
Đường xưa, ai còn nhớ ai thề?
Lời yêu xưa phai theo gió mây,
Chỉ còn ta ôm nỗi đắm say.

Giữa nhân gian, tình như khói bay,
Vỡ trong tim — chẳng ai hay.
Dẫu trăm năm, lệ rơi ngàn ngày,
Vẫn mong một lần — người ngoảnh lại đây.

Nếu mai này, trời thôi giăng mưa,
Xin mang cho ta chút hương xưa.
Một lần thôi, dù phai như hoa,
Cũng xin vì em — tan cùng cơn gió lạ.

À... ha... à... ha... gió ru miền xa,
À... ha... à... ha... bóng ai mờ nhòa.
À... ha... à... ha.... lệ tan trong mưa,
À... ha... à... ha... lòng ta... còn thương.

Giữa cơn mưa, ta vẫn cười,
Vì yêu thương chẳng hề vơi.
Dẫu mờ nhân ảnh, phai lời,
Lệ tàn trong mưa... vẫn rơi.